Truyen Dai




Đoạn Kết

Những tin tức đăng tên tờ nhật báo France-Soir, một tờ báo với số xuất bản lớn và có nhiều độc giả nhất tại Ba Lê, vừa đăng tải quyết định của chính phủ Pháp về việc chấp thuận cho nước Tunisie, một quốc gia thuộc địa của Pháp tại Phi Châu được trở thành một nước độc lập. Thế là hai vợ chồng Bác sĩ Maurice sắp sửa trở về Pháp đoàn tụ với gia đ́nh sau gần một năm làm việc tại nước Tunisie này. Không bao lâu nữa Bạch Lan sẽ được bế cháu gái Michelle, con của hai vợ chồng Maurice vừa sinh được sáu tháng nay.

Vào một buổi sáng đẹp trời lúc Bạch Lan đang ngồi trong thư viện lớn của trường để sưu tầm tài liệu cho bài tập, nàng nghe bước chân người đến bên cạnh rồi tiếng đằng hắng và giọng nói của Bằng, làm nàng ngạc nhiên v́ không hiểu tại sao Bằng lại được nghỉ và đến thăm Lan trong ngày thường:

-“Chào Bạch Lan, Lan mạnh khỏe không? Có lẽ Lan ngạc nhiên lắm, Bằng cần phải gặp Lan nên đă xin nghỉ phép hôm nay và sau khi gặp Lan, Bằng phải trở về trường ngay chiều hôm nay.”

Hai người đi ra ngồi tại chiếc ghế đá trong công viên cạnh thư viện. Trời đă vào cuối mùa thu, hơi lành lạnh, Bạch Lan kéo fermature của chiếc áo ấm, rồi trầm ngâm vừa nghe vừa nh́n Bằng trong bộ Quân phục nỉ màu xanh đậm của Hải quân:

-“ Cách đây hai ngày, Bằng và những người bạn Sinh viên Việt Nam đang theo học trường Hải quân tại Brest được Đại tá Chỉ Huy trưởng mời lên văn pḥng và thông báo cho biết là chính phủ Pháp và chính phủ Việt Nam Cọng Ḥa đă quyết định không cho Sinh viên Việt Nam tiếp tục theo học tại các trường quân sự nữa. Bằng và các bạn dự định sẽ phải rời Pháp trong chuyến bay của hăng hàng không Air France rời Hải quân học viện Brest về Việt Nam vào thứ bảy này, do đó Bằng vội vàng lên đây gặp từ giă Bạch Lan trước khi lên đường trở về Việt Nam.”

Bạch Lan ngồi lặng yên, tâm hồn xao xuyến phân vân, không biết phản ứng như thế nào trước giọng nói Bắc kỳ trầm buồn của người bạn đồng hương. Thế là thêm một lần nữa Bạch Lan phải xa ĺa bạn hữu, sẽ phải sống trong trống vắng cô đơn như định mệnh đă sắp sẵn cho nàng. Một xúc cảm chợt đến, dữ dội và mănh liệt làm Bạch Lan không kiềm chế được, nàng ôm chầm lấy Bằng, gục đầu vào vai khóc nức nở như buồn tủi cho thân phận ḿnh và trong khoảng khắc nàng cảm thấy như một làn môi ấm đang áp mạnh vào đôi môi của ḿnh. Bạch Lan không tỏ ra có phản ứng trước nụ hôn từ một người đàn ông mà nàng đă thiếu thốn từ hơn hai năm nay, một nụ hôn mà nàng mong ước từ đôi môi của một người thanh niên khác, không phải là người con trai đang say đắm ôm nàng trong ṿng tay hiện tại.

Người thiếu nữ Việt Nam tràn đầy nhựa sống, cô đơn thiếu thốn t́nh yêu, đang sống trong môi trường văn minh tiến bộ của một nước Tây phương, cảm thấy yếu đuối và cần thiết được thỏa măn tâm t́nh, thèm muốn những nụ hôn an ủi và âu yếm của người khác phái. Nhưng rồi ư tưởng tội lỗi chợt đến với Bạch Lan, nàng dùng hai tay đẩy thân h́nh người bạn trai, ấp úng điều ǵ không rơ, rồi cúi đầu vùng chạy về phía cửa thư viện trước ánh mắt ngạc nhiên của Sinh viên Pháp khi thấy cô gái Việt Nam vội vă lướt ngang qua họ như người bị ma đuổi.

Bằng cũng thế, anh ngạc nhiên trước phản ứng của Bạch Lan, anh định đuổi theo, nhưng rồi suy nghĩ, đứng lặng người một lúc, bâng khuâng nh́n bóng dáng của người thiếu nữ Việt Nam đang ḥa vào trong đám đông người trong công viên thư viện.

Trên không đàn chim bồ câu đang bay lượn chờ mồi tung ra từ tay của những người ngồi sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời tại công viên trường đại học. Từ xa tiếng chuông quen thuộc của nhà thờ Notre Dame de Paris chậm răi điểm 12 tiếng ngân dài.

*****

Khán giả đứng dậy khi đèn trong rạp chiếu bóng vừa mờ xuống, trên màn ảnh hiện ra h́nh bán thân của Ngô Tổng Thống, trong bộ Tây phục màu trắng muôn thuở, trước lá cờ Quốc gia Việt Nam màu vàng ba sọc đỏ phất phới bay phía sau lưng và rồi ban nhạc đang cử bài Quốc ca:

-“ Này Công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi...” và khi bản Quốc ca chấm dứt, tiếp theo sau đó là bài suy tôn Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm với tiếng hát:

-“ Bao nhiêu năm từng lê gót nơi quê người...” mục đích tôn vinh vị đương kim Tổng Thống nền Đệ nhất Cọng Ḥa.

Mọi người dân đă bắt đầu quen với những lối tuyên truyền tâng bốc vị lănh đạo Quốc gia do Bộ Thông tin cổ động và sáng tác, thi hành theo đúng chỉ thị của Bộ Tham mưu Phủ Tổng Thống, dưới sự chỉ huy và điều khiển trực tiếp của ông Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu và vợ là bà Trần Lệ Xuân, một cựu nữ sinh trường Lycée Albert Sarraut, để tăng cường uy tín và củng cố quyền lực của gia đ́nh họ Ngô đang được Hoa Kỳ yểm trợ hết ḿnh. Đại tá Lansdale, vị Sĩ quan đă từng giúp ông Magsaysay Tổng Thống nước Phi Luật Tân, tiêu diệt Quân đội Phi Cộng Hukbalahaps, đề nghị Chính phủ Hoa Kỳ dưới sự lănh đạo của Tổng Thống Dwight Eisenhower tăng cường thêm Cố vấn trước đây đă được gửi sang giúp Việt Nam sau khi Pháp thua trận và rút về nước. Những Cố vấn Mỹ này sẽ làm việc chung với nhân viên Việt Nam tại các cơ quan dân sự và đặc biệt hơn nữa, họ sẽ tháp tùng những đơn vị tác chiến của Quân lực Việt Nam thuộc Quân Binh Chủng Hải Lục Không Quân. Lịch sử và dân tộc Việt Nam thêm một lần nữa đi vào giai đoạn mới, các đại cường quốc ngoại bang vẫn chưa từ bỏ ư định xen vào nội bộ của nước Việt Nam nhỏ bé nhưng lại nằm trên một vị trí chiến lược quân sự quan trọng bên bờ Thái B́nh Dương.

Kể từ ngày Tổng Thống Hoa Kỳ Harry Truman cách chức Thống Tướng MacArthur, vị Tổng Tư Lệnh tối cao Lực Lượng Đồng minh tại trận chiến Cao Ly, một Quốc gia bị phân chia đất nước tại vĩ tuyến 38 độ Bắc, Trung Cộng và Nga Sô bành trướng thế lực khắp các nước chư hầu nhược tiểu trên thế giới và tại Đông Dương với giấc mơ nhuộm đỏ từ Trung đông đến tận các Quốc gia tại Thái B́nh Dương. Một mối nguy cơ đe dọa mà các đại cường quốc trên Thế giới Tự do nhận thấy có bổn phận phải chận đứng, trước khi chiến lược sụp đổ dây chuyền “Domino” áp dụng bởi Cộng sản Quốc tế bắt đầu có hiệu nghiệm.

Những nước như Trung Hoa Quốc gia, Việt Nam Cọng Ḥa, Phi Luật Tân và Nhật Bản đă trở thành đầu cầu ngăn chận làn sóng đỏ. Đặc biệt là nước Nhật Bản, sau khi thất trận trong Đệ nhị Thế chiến, dưới sự hối thúc và khuyến khích của Quân lực Đồng minh đang chiếm đóng tại nước này, dưới sự chỉ huy khôn khéo và nhân từ của Thống Tướng MacArthur, một bản Hiến pháp và Chính phủ mới đă thành h́nh tại nước này để phù hợp với trào lưu tiến hóa của thế giới văn minh và với t́nh trạng đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh. Nhất là sự thảm khốc kinh khủng do hai quả bom nguyên tử, đă tiêu diệt hoàn toàn hai thành phố Hiroshima vào ngày 6 và Nagasaki trong ngày 9 tháng 8 năm 1945, đưa đến lời thỉnh cầu đầu hàng vô điều kiện của Nhật Hoàng Hirohito với Quân đội Đồng minh và chấm dứt Đệ nhị Thế chiến vào ngày 14 tháng 8 năm 1945. Lần đầu tiên một Quốc gia trước đây theo chế độ Quân chủ chuyên chế với quyền hạn và sức mạnh dựa vào Quân đội, kể từ nay dưới chế độ Quân chủ Lập hiến, với Thủ tướng Chính phủ và Quốc hội gồm đủ mọi thành phần dân chúng tham gia, kể cả phụ nữ Nhật Bản cũng được bầu vào chức vụ Dân biểu.

Bản Hiến Pháp mới của nước Nhật Bản ghi chú rơ ràng là Quân đội Nhật chỉ được thành lập và tổ chức để pḥng vệ lănh thổ Quốc gia và chống ngoại xâm, chứ không có tiềm năng xuất phát những cuộc tấn công các nước láng giềng như Quân đội khổng lồ của họ trong trận Đệ nhị Thế chiến trước đây. Và chỉ không đầy 12 năm kể từ ngày thất trận và đầu hàng, với tinh thần chịu đựng và cương quyết cố hữu của mọi tầng lớp dân chúng, nước Nhật Bản đă và đang lấy lại vị thế của một Quốc gia hùng mạnh về phương diện kinh tế trên thị trường thế giới. Hiện nay Nhật đang sát cánh cùng các Quốc gia Tự Do khác trong vai tṛ và nhiệm vụ ngăn chặn Cộng sản Quốc tế đang có ư định và mưu đồ áp dụng lư thuyết Xă hội chủ nghĩa của “Karl Marx” trên toàn thế giới và Hồ Chí Minh cùng tập đoàn lănh đạo miền Bắc Việt Nam là đồ đệ và tay sai của đảng Cộng sản Quốc tế Nga Tàu này.

*****
Con đường đất chạy ng̣ng ngoèo bao quanh dăy núi Trường Sơn đi ngang qua Buôn của dân Thượng ở A Lưới. Tại ngả ba cuối những căn nhà sàn, dưới đất gà vịt chạy tứ tung, con đường rộng khoảng ba bốn thước này chia làm hai nhánh, một tiếp tục xuôi về núi Bạch Mă đến Nam Đông ở phía nam, một đường đi về ngả lăng Minh Mạng phía đông rồi gặp sông Hương vào cuối đường.
Trung g̣ ḿnh trên chiếc xe, ráng sức nhấn mạnh bàn đạp leo lên ngọn đồi nhỏ nằm tại giữa buôn. Anh nhớ lại cách đây hơn sáu năm về trước, vào năm 1953, cũng nơi buôn Thượng này, Trung chia tay người đồng chí quá cố, đă tử trận trên chiến trường Dak Doa tại cao nguyên Trung phần, rồi cùng đồng chí Luân ra tân đáo Trung đoàn 95 tại Vân Tŕnh. Thời gian trôi qua như thoáng mây bay trên bầu trời nhiều mưa hơn nắng của vùng núi rậm rạp xanh tươi này. Đôi khi nh́n bóng ḿnh phản chiếu từ mặt nước của ḍng suối mát bên ven rừng, Trung giật ḿnh không ngờ anh đă thay đổi nhanh đến như vậy. Từ một cậu học tṛ mảnh khảnh, có dáng đi ẻo lả mà bạn bè kể cả Huyền và Nguyên thường hay chọc ghẹo ngày nào, nay đă trở thành một thanh niên dày dặn cứng cỏi với da mặt sạm nắng, trông già hơn tuổi đời.

Trung dừng lại trước một căn nhà sàn, người đàn ông trung niên Thượng, có vẻ như là trưởng Buôn, ngừng cuốc đất tại vồn sắn, quay lại khi Trung vừa dắt chiếc xe đạp tới gần:

-“ Chào ông, có phải ông là ông Tsạo không?” Trung vừa liếc vào mảnh giấy trong tay vừa hỏi.

-“ Dạ tôi là Tsạo đây, xin lỗi anh là ai?”

-“ Chào ông Tsạo, tôi là người được Bộ Quân Ủy khu Nam Đông chỉ định đi liên lạc với các Buôn Thượng và thám sát con đường núi từ Nông Sơn, trong Quảng Nam ra đến Khe Sanh ở Quảng Trị.”

Trung vừa nói vừa đưa một tờ giấy màu vàng nhạt cho ông trưởng Buôn Thượng. Ông già tên Tsạo cầm tờ giấy giới thiệu có chữ kư và con dấu màu đỏ của Quân Ủy trưởng, đọc sơ qua rồi đưa trả lại cho người cán bộ Cộng sản trẻ tuổi, mời ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trước sân, trên có để một cái nồi đất và vài cái chén cũng làm bằng đất sét đỏ:

-“ Chào đồng chí Chính trị viên Quân Ủy, xin đồng chí cho chúng tôi biết đồng chí muốn dân của Tsạo làm ǵ cho chính phủ Cách mạng?”

-“ Dạ cũng không có ǵ nhiều. Có lẽ ông Tsạo cũng đă biết, hiện nay ngụy quyền miền Nam đă không thi hành điều khoản trong Hiệp định Genève được kư kết tại thủ đô nước Thụy Sĩ cách đây 4 năm. Chúng nó không chịu cùng chính phủ ta tổ chức Tổng tuyển cử, để dân chúng hai miền bày tỏ ư muốn thống nhất lănh thổ và tôn xưng Hồ Chủ tịch làm vị Nguyên thủ của Quốc gia Việt Nam Dân Chủ Cọng Ḥa.”

Đồng chí Trung ngừng lại, tay nhận chén nước chè xanh, nhấp một ngụm nhỏ rồi nói tiếp:

-“Gần đây tụi ngụy c̣n tổ chức cơ sở dinh điền, khu trù mật... tại các miền quê và tăng cường quân đội đàn áp dân chúng tại miền Nam, chuẩn bị chiến tranh với Cách mạng. Để chận đứng mưu đồ nguy hại của gia đ́nh họ Ngô, Hồ Chủ tịch đă “chỉ thị miền Nam” chuẩn bị tổ chức Mặt trận để nổi dậy giải phóng “quê hương của họ” và “ra lệnh” cho Quân dân miền Bắc “t́nh nguyện” vào Nam chiến đấu bên cạnh các chiến sĩ oai hùng tại đây. V́ thế đảng đă có dự án khai quang con đường ṃn chạy dọc theo dăy Trường Sơn, từ Bắc chí Nam để trong tương lai gần đây sẽ chuyển người, vũ khí, quân xa, quân dụng vào đánh giặc “giải phóng” miền Nam.”

Ông Tsạo ngồi đăm chiêu suy nghĩ, ông chợt nhớ lại h́nh ảnh khủng khiếp mà ông đă chứng khiến trong cuộc chiến tranh kéo dài hơn nửa cuộc đời của ông và vừa tàn chưa được bao lâu. Ông thở nhẹ như không muốn người cán bộ Chính trị viên để ư, rồi nhất điếu thuốc làm bằng lóng cây trúc, hít một hơi thật dài, ngẩng đầu nhả khói lên phía bầu trời màu thiên thanh. Lại thêm một lần nữa dân làng Tsạo lại sắp bị nằm trong thế kềm kẹp và phải đương đầu để sống c̣n giữa sự tranh giành quyền lực của hai Lực lượng ngoại lai sắp mang chiến tranh đến mảnh đất xa xôi trong núi rừng Trường Sơn tại A Lưới.

Trung lấy từ trong cặp da treo bên hông chiếc xe đạp ra một khẩu súng lục ngắn ṇng và một hộp đạn đưa cho ông Tsạo:

-“ Đây là tặng phẩm của đảng để cám ơn ông trước về việc tổ chức và sắp đặt nơi này cho nơi nghỉ chân của các đồng chí từ Bắc di chuyển về Nam qua Buôn Thượng này.”

Anh ta ngừng lại, mỉm cười có vẻ như nhắc nhở ông trưởng Buôn về ư muốn của đảng:

-“Trong tương lai các thanh niên khác trong Buôn này cũng được đảng “tặng” vũ khí tối tân hơn như thế này và sẽ có cán bộ đến đây huấn luyện cho họ để mọi người sẵn sàng chống lại quân đội của chính phủ Ngô Đ́nh Diệm trong trường hợp tụi nó hành quân vào đây.”

-“ Cám ơn đồng chí Chính trị viên, tôi sẽ hội họp dân trong Buôn và thông báo cho họ biết về việc này. Riêng về việc trang bị vũ khí, xin đồng chí hoăn lại v́ dân Tsạo từ xưa đến nay chỉ biết săn bắn qua ngày và trồng tỉa rẫy vườn chứ chưa sẵn sàng xữ dụng mấy cây súng lớn như thế này cả.”

Ông Tsạo cố gắng t́m lời lẻ vừa để cho người cán bộ biết sự không đồng ư của ḿnh, vừa không muốn làm phật ḷng đảng sẽ không có lợi cho dân trong buôn. Kinh nghiệm bản thân đă cho ông biết về tai họa do chiến tranh gây ra cũng như sự đàn áp thanh trừng những thành phần không muốn hợp tác với Cộng sản. Dung ḥa để tiếp tục sống trong đời sống đơn giản giữa núi rừng bên chum rượu cần và điếu thuốc lá dài là ư muốn của mọi người Thượng trong Buôn này.

Trung nói chuyện với ông Tsạo một lúc, tuyên truyền hứa hẹn về những phát triển trong tương lai mà Cộng sản sẽ giúp cho dân Thượng tại vùng này sau khi giải phóng xong miền Nam, nào là khai khẩn thêm đất đai cho dân trồng trọt thêm, nào là cung cấp trâu ḅ để dùng vào việc kéo gỗ “?”, cung cấp vải vóc tiện nghi, thôi th́ đủ thứ, chi cũng có hết miễn sao trong hiện tại dân chúng tại Buôn Thượng này phải hy sinh và hợp tác với đảng. Trung đă áp dụng những ǵ đă học trong trường huấn luyện tại vùng thượng du Bắc Việt cách đây 4 năm về lư thuyết Cộng sản và phương pháp tiến hành Xă Hội chủ nghĩa của ông tổ gốc Đức “Karl Marx”, đó là thuyết phục và hứa hẹn dân nghèo cuồng tín về thiên đường Cộng sản mà họ sẽ được sống trong tương lai nếu bây giờ biết hy sinh tất cả quyền sở hữu chủ kể cả quyền “làm người” cho đảng.

Riêng ông Tsạo, ông đang mỉm cười nh́n theo người thanh niên cán bộ trung kiên đầu đội chiếc nón cối, vai mang túi vải, một h́nh ảnh mà ông thấy y hệt tất cả những người cán bộ khác mà ông đă có dịp gặp trước đây, y hệt như nhau. Ông cười v́ đang nghĩ đến những người máy đă được đảng Cộng sản đào tạo ra, giống nhau từ cách ăn mặc, hành động, lời nói và kể cả cách suy tư của những con người không có trái tim. Ông lại hít vào một hơi thuốc thật dài, thật lâu hơn lần trước rồi ngồi dựa ngửa ra trên chiếc ghế gỗ, thoải mái nhả khói thuốc từ từ.

Mây ngàn gió núi đọng trên mi của người trưởng Buôn Thượng đang đăm chiêu nh́n về khóm rừng xanh, nơi đàn chim két đủ màu đang bay lượn, đăm chiêu cố t́m một lối thoát cho dân ḿnh khỏi phải chịu thống khổ v́ đại họa sắp xảy ra trên dải đất cằn cỗi xa xăm, đơn giản này.

*****

Tin tức mới đây loan truyền khắp nước về việc Chính phủ Sài g̣n thành công trong công tác đóng cửa vĩnh viễn hai ṣng bài Kim Chung và Đại Thế Giới, nơi đă làm cho biết bao nhiêu gia đ́nh Việt Nam tan gia bại sản, vợ chồng bỏ nhau v́ thua cờ bạc, đă thu phục được ḷng tin của nhân dân miền Nam đối với Chính phủ và Quân đội trẻ trung Việt Nam Cọng Ḥa.
Chiến thắng của các đơn vị Hải Quân và Thủy Quân lục chiến trong trận đánh tiêu diệt toàn bộ Lực lượng thủy tặc B́nh Xuyên ra khỏi khu vực Sài g̣n Chợ Lớn, đuổi tàn quân của loài thảo khấu này về cố thủ tại các căn cứ địa nằm sâu trong vùng śnh lầy lau sậy ở Rừng Sát, trên sông Soài Rạp và sông Ḷng Tào, nằm phía giữa giang lộ Sài g̣n-Vũng Tàu. Sau đó cuộc hành quân thủy bộ đầu tiên trong Hải sử, phối hợp Thủy Quân lục chiến và Hải quân Việt Nam Cọng Ḥa, được đặt dưới quyền chỉ huy của Hải quân Thiếu tá Lê Quang Mỹ, Tư Lệnh Hải quân, với các Giang đoàn Xung phong và một Tiểu đoàn Thủy Quân lục chiến, được sự yểm trợ Hải pháo của những Trợ Chiến Hạm( LSSL) và Giang Pháo Hạm(LSIL) do Quân đội Pháp bàn giao lại cho Hải quân Việt Nam trước khi rút quân ra khỏi Đông Dương, đă mở đầu cho một kỷ nguyên mới về chiến thuật tác chiến trong sông rạch trên chiến trường miền Nam Việt Nam. Suốt hơn hai ngày hành quân, Lực Lượng hành quân thủy bộ hoàn toàn làm chủ t́nh h́nh và toàn bộ hậu cần của B́nh Xuyên bị tiêu diệt và thiêu hủy. B́nh Xuyên và Thiếu tướng Bảy Viễn từ nay chỉ c̣n được ghi lại trong trang chiến sử oai hùng của Hải quân Việt Nam.

*****

Từng toa xe lửa dài tiếp tục lăn x́nh xịch tiến về hướng nam, vượt qua chiếc cầu sắt nhỏ bắt ngang qua sông An Cựu nắng đục mưa trong. Nh́n những ruộng lúa vàng chưa gặt trải dài măi tận cuối chân trời, thấp thoáng những con chim vạc bay thẳng cánh về phía dăy núi xa, giữa những khóm mây hồng lờ lững bay trên bầu trời xanh dương cao vời vợi, Nguyên bỗng nhớ lại buổi chiều nắng vàng rực trên con đường làng Vân Tŕnh dọc theo ḍng sông Ô Lâu bên cạnh người bạn gái có đôi mắt bồ câu đen nhánh, trong chuyến về thăm quê ngoại của Huyền tại làng Mỹ Chánh bằng xe lửa. Thời gian thắm thoát qua mau và người con gái yêu kiều ngày đó cho đến nay vẫn bặt tin, không biết nàng c̣n sống hay là đă chết ở nơi đâu.

Khi chiếc tàu lửa chạy qua eo biển Lăng Cô rồi quanh co uốn khúc theo đèo Hải Vân, Nguyên thẫn thờ ngồi nh́n những cơn sóng bạc đầu vỗ vào gành đá dưới vực sâu, tâm tư tưởng nhớ về mối t́nh bạn thân thiết của ba thanh niên thiếu nữ đất Thần kinh thuở c̣n tung tăng đuổi bắt con c̣ng c̣ng dưới ánh trăng khuya trên băi cát trắng của bờ biển Thuận An. Nguyên thở dài rồi nhắm mắt khấn nguyện cầu xin hồn thiêng đất nước phù hộ cho hai người bạn cũ, dù sống tại chân trời góc bể nào đi nữa, vẫn được b́nh an và t́nh bằng hữu giữa ba người luôn luôn bền chặt măi măi như ngày đầu gặp gỡ trong chuyến hồi cư lánh nạn thực dân Pháp.

Chiếc xe lửa kéo ba hồi c̣i dài rồi nhả khói đen lên đồi cây xanh biếc, từng toa xe rung chuyển chạy vào trong chiếc hầm tối tăm xuyên ngang qua ngọn núi Trường Sơn hùng vĩ như đưa Nguyên và lời nguyện cầu vào ḷng đất ấm của Mẹ Việt Nam.

Tiểu bang Virginia Hoa Kỳ
Một ngày cuối mùa đông

Thương nhớ quê hương Việt Nam

LÊ BÁ THÔNG




Xem Trang

Lời Mở Đầu - Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 -

Truyện Dài "CHIẾN TRANH VÀ ĐỊNH MỆNH"




(Trở về Trang Nhà)