Truyen Dai




CHƯƠNG HAI

Đêm mồng 9 tháng 3 năm 1945, tiếng súng nổ ṛn ră từ phía bên kia cầu Trường Tiền và dưới đồn Mang Cá phá tan sự yên lặng trong đêm tối oi bức của ngày cuối xuân đầu hè tại Huế.

Mọi người đều thức giấc, hoảng sợ và phân vân v́ không biết có chuyện ǵ đang xẩy ra. Họ vội đưa thân nhân xuống những chiếc hầm nổi đă được làm sẵn trong nhà, dưới những chiếc phản hay giường gỗ sau khi hồi cư về lại Huế hơn một năm trước đây.

Cha Nguyên đưa vợ con xuống nằm dưới chiếc hầm rồi ông đánh bạo ḅ lên cửa trước, nh́n xuyên qua bóng tối ra đường bờ sông Hàng Bè. Ông thấy qua khung cửa, những chiếc xe mười bánh quân đội rọi đèn pha sáng rực cả con đường dọc theo sông Đông Ba, chạy về hướng cầu Thanh Long và có lẽ đang chuyên chở lính về đồn Mang Cá.

Dưới ánh đèn của những chiếc xe nối đuôi nhau, cha Nguyên nh́n thấy không phải giống như những chiếc xe GMC của tụi Tây thường lái hàng ngày, mà là những xe nhỏ, kiểu khác hơn và trước mỗi xe có cắm cờ màu trắng với h́nh mặt trời mọc.

Ông thắc mắc, không tin những ǵ ông đang nh́n thấy, nhưng sau khi nghe tiếng người ngoại quốc nói xí xô văng vẳng qua máy truyền tin, ông biết ḿnh đoán không lầm.

Trong vài năm vừa qua, tin tức đă truyền miệng tại Huế và cho biết rằng Nhật Bản, tự xưng là Đại Á quốc, phối hợp đứng chung với Đức quốc và nước Ư Đại Lợi đang đánh chiếm các quốc gia tại Âu Châu. Nhật tấn công và đă làm bá chủ Trung Hoa, Miến Điện tại Đông Nam Á.

Vào 12 giờ đêm ngày 22 tháng 9 năm 1940, Nhật Bản đă chuyển quân từ hướng biên giới Trung Hoa qua ngả tỉnh Lạng Sơn, tiến đánh các căn cứ của thực dân Pháp ngoài Bắc kỳ, trên một trận tuyến dài hơn 40 cây số dọc theo biên giới Việt Hoa.

Hai ngày sau, Không quân Nhật đă thả bom xuống hải cảng Hải Pḥng. Sau đó vào chiều ngày 24 tháng 9, Hải quân Nhật đổ bộ lên thành phố Hải Pḥng để tiến quân về Hà Nội. Chỉ trong ṿng hai ngày mà đoàn quân viễn chinh thiện chiến của Thiên Hoàng đă tiêu diệt hơn 800 lính Tây để áp lực Thống tướng Pétain , chỉ huy quân đội Pháp, phải kư thỏa ước đồng ư cho Nhật Bản được đóng quân tại các vùng đă chiếm được.

Nhật Bản đồng ư và Đại tướng Nishihara , vị tướng lảnh cầm đầu phái đoàn thương nghị với Pháp, đă viết trong văn thư kư kết là “sự tấn công của Nhật là một lầm lẫn tai hại.”

Chiến trường Đông Dương thật sự bùng nổ dữ dội kể từ đó và toàn thể lảnh thổ Việt Miên Lào ch́m đắm trong ngọn lửa chiến tranh chung với thế giới, giữa Lực lượng Đồng Minh và khối Trục tam quốc Đức Nhật Ư.

Sau gần ba năm ḥa hoăn chiến, đêm nay quân Nhật bất ngờ tấn công trên khắp lảnh thổ Việt Nam và trong cuộc đảo chánh Tây tại Huế, Nhật đánh bại quân đội Pháp đồn trú rải rác tại đây và họ đă chiến thắng không đầy một đêm.

Lính Pháp đầu hàng khi bị tấn công bất th́nh ĺnh bởi đoàn quân thiện chiến và đông đảo của Thiên Hoàng. Một số nhiều lính Lê Dương bị giết chết sau khi chống trả mănh liệt tại đồn Mang Cá, một số bị bắt làm tù binh và bị lính Nhật hành hạ nhục nhă trước dân địa phương để lấy ḷng dân đang căm thù thực dân Tây tại Huế.

Sau một đêm sống trong bàng hoàng và lo sợ, người dân Huế thức dậy với tiếng ồn ào của xe mười bánh quân đội và tiếng kêu gọi tuyên truyền trên loa phóng thanh của một số người Việt địa phương đă lợi dụng thời cơ để hợp tác với quân Nhật Bản. Họ nói lính Nhật đă đến giúp dân ta đánh tan quân đội thực dân và giải phóng Việt Nam khỏi sự thống trị của Tây phương.

Vị tướng lảnh chỉ huy quân lực Thiên Hoàng tại Huế yêu cầu dân chúng an ḷng và cứ sinh hoạt như thường lệ, chợ Đông Ba sẽ tiếp tục buôn bán và học tṛ vẫn đi đến trường học. Ông tướng này thông báo cho dân biết là trên toàn lảnh thổ Việt Nam, quân đội Thiên Hoàng đă nắm phần chủ động, riêng tại Huế, quân đội thực dân đă bị đánh tan bởi lực lượng oai hùng của ông ta. Ngoài ra một chính phủ lâm thời Việt Nam dưới sự bảo trợ của Nhật Bản sẽ được thành lập để điều hành quốc gia và quản trị công việc hành chánh tại địa phương.

Quả thật sau đó vào ngày 11 tháng 9 năm 1945, Hoàng Đế Bảo Đại tuyên bố độc lập, nước Việt Nam không c̣n thống thuộc thực dân Pháp và một chính phủ mới vừa được thành lập dưới sự bảo hộ của Đại Á quốc.

Cha Nguyên có vẻ nghi ngờ thiện chí và những lời hứa của người Nhật ngoại lai, nên ông khuyên mẹ nên chờ cho t́nh h́nh sáng tỏ hơn, rồi hăy tiếp tục ra buôn bán tại cửa hàng áo quần cũ của mẹ tại chợ Đông Ba.

Chiều hôm đó, sau khi nói chuyện với cha Huyền, người hàng xóm mà ông đă quen hơn một năm ở phía sau căn nhà thuê, cha dẫn Nguyên và Huyền đi về bến đ̣ Cồn ăn kỵ tại nhà bà con trong phủ Thoại Thái.
Khi đi ngang qua cầu Đông Ba về phía đường Ngự Viên, cả ba người thấy tại dốc cầu, hai tên lính Tây, một đen một trắng, máu đang chảy rịn ra hai bên khóe miệng, tay bị trói giật về phía sau, quỳ gối trước một đống phân trâu. Mỗi tên lính đeo trước ngực áo, một tấm bảng có hàng chữ “đả đảo thực dân Pháp”. Đứng bên cạnh là hai tên lính Nhật tay cầm khẩu súng trường có gắn lưởi lê, đôi mắt một mí ti hí, khuôn mặt dữ dằn trong bộ quân phục ka ki vàng nhạt bạc màu, dưới chiếc nón sắt nặng trĩu so với kích thước của thân h́nh lùn tịt của những tên lính này.

Cha Nguyên cầm tay hai đứa bé đi nhanh qua chiếc cầu gỗ, đang kêu kẻo kẹt dưới bước chân ngập ngừng của hai tí nhóc, ánh mắt sợ sệt nh́n qua kẻ hở của những tấm ván cầu bắt đầu mục nát, xuống ḍng nước trong vắt màu lục đậm nhiều cỏ rong của sông Đông Ba.

Nguyên và Huyền đă trở thành đôi bạn thân thiết và quyến luyến với nhau hơn kể từ khi cha mẹ Nguyên dọn về căn nhà thuê tọa lạc cạnh bờ sông Đông Ba, gần “ḷ sát sinh trâu ḅ heo”, nằm bên trái trường tiểu học Thanh Long. Trung cũng đi học tại trường này và cô Đốc Hương đă trở thành cô hiệu trưởng của ba đứa nhỏ.

Ba người bạn nhỏ tuổi thường đi chơi với nhau, mặc dù Huyền không thích tính t́nh của Trung lắm. Cậu này lớn nhất trong ba đứa nhưng sở thích cũng khác hơn nhiều. Trung thường rất là ủy mị, hay nóng giận và dễ chảy nước mắt khi bị bạn bè chọc quê, nhưng cậu ta lại rất thích nghe những chuyện giết chóc, đặc biệt mỗi lần như thế, Huyền và Nguyên lại thấy cặp mắt long lanh của Trung, như đang chăm chú ḥa ḿnh vào câu chuyện dễ sợ này, môi cậu ta mím lại như muốn cắn xé một cái ǵ.

Ngoài việc thích nghe kể chuyện chiến tranh rùng rợn, Trung thích đọc sách và rất có tài về hội họa, vẽ chân dung là một sở trường của Trung. Mặc dù chỉ mới mười một tuổi nhưng Trung đă tỏ ra rất chững chạc trong những vần đề liên quan đến người lớn, cậu ta rất ghét Tây Lê Dương, có lẽ v́ kinh nghiệm lúc đi tản cư và đă chứng kiến những hành động dă man của tụi lính đánh mướn này. Trung thường không giữ ǵn ư tứ khi nói đến giấc mơ của cậu ta, trong tương lai cậu sẽ trở thành một lănh tụ kháng chiến quân nếu Tây c̣n bén mảng trở lại đất nước này.

Cha Trung thường hay nạt nộ và la rầy Trung về ư tưởng đó, nhất là ông sợ người khác nghe và có thể hiểu lầm, rất nguy hiểm cho gia đ́nh ông. Tuy nhiên trong thâm tâm, ông biết Trung không nói đùa về ước mơ của cậu.

Trong thời buổi đất nước loạn lạc, tranh tối tranh sáng, nhiều thanh thiếu nữ vừa chập chững vào đời, bị ảnh hưởng bởi những lời tuyên truyền rỉ tai của cán bộ Cách mạng, đang ḥa nhập đầy rẫy vào sinh hoạt của học sinh để chiêu hồi và tuyển mộ cho kháng chiến, dưới chiêu bài cứu nước đánh đuổi thực dân và quân ngoại xâm. Nguyên cũng có một người anh cùng cha khác mẹ đă bỏ học đi theo kháng chiến cách đây hơn ba năm và bây giờ không biết ở đâu và c̣n sống hay đă chết rồi.

Tối nay trời mưa rả rích, báo hiệu mùa thu đă sang, ngày tựu trường sắp đến, Nguyên sẽ lên học lớp nhất cùng với Huyền và Trung.

Ở Huế mùa này trời bắt đầu mưa nhiều nhất là vào những buổi chiều tối. “Mưa thối đất” như mẹ thường nói, mẹ không thích mưa, v́ mẹ phải thức dậy từ sáng sớm mang mấy bao áo quần cũ ra bán ngoài chợ Đông Ba. Trời mưa làm ướt hết hàng hóa và bùn lầy làm dơ bẩn tất cả vải vóc, ngoài ra lại ít khách đi chợ mua sắm.

Cả nhà đang ăn cơm tối dưới ánh đèn dầu hỏa, cơm rau muống chấm mắm nêm và thịt heo nạt kho tàu do tài nấu nướng ngon hết sẩy của mẹ. Bỗng Nguyên nghe tiếng gỏ cửa và cha đứng dậy ra xem ai đến chơi trong đêm tối mưa gió như thế này. Có tiếng mở cửa rồi Nguyên nghe giọng nói trầm ấm của cậu Tuấn, em trai cùng mẹ khác cha của mẹ Nguyên:

-“ Kính chào anh, thưa anh có mạnh khỏe không ạ ?”

-“Chào cậu Tuấn, cũng b́nh thường thôi, hôm nay cậu đi đâu mà lại ghé qua đây?”

Nguyên nghe người cậu của ḿnh đến, bèn bỏ ăn chạy ra, nhảy lên vai người cậu mà Nguyên rất quư mến:

-“Cậu Tuấn tối nay ở lại đây chơi với Nguyên nghe.” Nguyên vừa ôm cậu vừa năn nỉ. Nguyên thích cậu ở lại để kể cho Nguyên nghe về những câu chuyện của kháng chiến.

-“Không được đâu con à, tối nay cậu ghé thăm cha mẹ Nguyên rồi cậu phải đi liền. Lần này không biết bao lâu mới gặp lại gia đ́nh nữa đây.”

Cậu vừa hôn trên vầng trán của đứa cháu thân yêu vừa nói, có vẻ hơi buồn.

Mẹ vừa bước từ nhà sau ra, chợt nghe người em trai nói như vậy, bà ngạc nhiên và không được vui:

-“Cậu Tuấn nói chi, đi đâu mà nói là lâu lắm mới gặp lại, đă nói cho ôn mệ biết chưa?”

-“ Dạ thưa chị em có thưa với cậu mạ rồi, em biết mọi người sẽ buồn nhưng xin chị thương mà thông cảm, em đă suy nghĩ nhiều lắm và đi đến quyết định này đó thưa chị”.

Mẹ không nói thêm ǵ cả, mắt bà rơm rớm nước mắt như không muốn nghe lời phân trần của cậu em khác cha nhưng được bà thương rất nhiều v́ tính t́nh cương nghị và đứng đắn.

-“ Cậu dự trù khi nào th́ lên đường?”

Cha vừa ngồi xuống chiếc sập gụ vừa ra dấu cho cậu Tuấn ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

-“ Dạ thưa anh, em sẽ cùng với các đồng chí khác lên đường trước khi trời sáng. Chúng em dự trù phải có mặt tại An Ḥa lúc 10 giờ sáng mai để được di chuyển ra căn cứ huấn luyện.”

Cha không hỏi thêm chi tiết v́ ông biết Tuấn sẽ không muốn tiết lộ. Ông ngồi trầm ngâm, chậm răi vấn điếu thuốc lá cẩm lệ, đưa lên môi thấm nước miếng chung quanh tấm giấy bổi, rồi ve tṛn lại trước khi lấy chiếc hộp quẹt, châm lửa vào điếu thuốc. Sau đó ông vói tay lấy b́nh trà Tam Hỷ, rót vào hai cái tách nhỏ xíu, đưa cho Tuấn một tách trà. Ông hít một hơi thuốc thật dài, đóm lửa trên điếu thuốc sáng lên rồi dịu xuống khi theo nhịp hít thở của ông.

Tuấn nhấp một ngụm trà, vị trà Tam Hỷ ngọt đắng thật dịu, cậu nh́n về phía Nguyên đang bất măn, thập tḥ đứng tựa cửa hông:

-“ Nguyên vào mời mẹ ra cho cậu nói chuyện đi con.”

Trong khi Nguyên vùng vằng đi xuống phía nhà bếp, Tuấn đứng dậy, hai tay lễ phép chấp lại trước ngực:

-“ Thưa anh, hôm nay ngoài việc đến đây từ giă anh chị để em đi, em c̣n mạn phép xin anh chị suy nghĩ và nếu có thể được cho cháu Nguyên đi theo em và Cách mạng để đào tạo cho cháu sau này... và...”

-“ Cậu Tuấn nói ǵ? Không được đâu, không được đâu !!!...” Cha đang ngồi bỗng đứng dậy, thái độ không bằng ḷng, phản ứng của ông làm cho Tuấn giật ḿnh, mặc dù Tuấn cũng đă dự đoán trước, v́ Tuấn biết anh chị chỉ có Nguyên là con trai độc nhất mà thôi, tuy vậy cậu cũng đánh bạo xin anh rể và chị để xem như thế nào.

Trong thâm tâm của Tuấn, cậu biết Nguyên là tương lai của đất nước, một tài năng đang tiềm tàng trong thân thể của đứa cháu khôi ngô, thông minh và đầy ḷng yêu nước. Do đó cậu muốn đem cháu theo bên cạnh ḿnh để hướng dẫn và nun đúc đứa cháu thân yêu trở thành một thành viên kháng chiến xuất sắc, cùng sát cánh với những thanh niên yêu nước khác, đánh đuổi thực dân Pháp và cứu quê hương ra khỏi sự thống trị của ngoại bang.

Trước đây khi Nhật chưa đảo chánh, cậu Tuấn đă nhiều lần lén lút tổ chức các học tṛ đang theo học tại trường tiểu học Thanh Long, thành một đội thiếu niên yêu nước, chống Tây thực dân. Vào mỗi cuối tuần, cậu Tuấn tập họp các cô, các cậu nhỏ lại trong lớp học, kể chuyện cho lũ nhóc nghe về những huyền thoại và thành tích của sáng lập viên Cách mạng như các ông Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp và Trường Chinh... Cậu Tuấn c̣n tập cho đoàn viên sắp hàng đi ṿng quanh sân trường, hát những bài ca của kháng chiến, dạy cho Nguyên và những bạn học khác như Trung, Nông, Hoàng, Phượng, Lan và Huyền lấy đất sét và mảnh chai, đinh nhọn làm thành những quả lựu đạn. Rồi trong đêm tối, leo lên hàng cây ḅn ḥn trên con đường nằm dọc theo sông Hàng Bè, gần nhà máy đèn bỏ trống của Tây tại chân cầu Thanh Long. Nguyên và lũ nhóc chờ đoàn “công voa” của Lê Dương chạy ngang qua, các cô cậu nhắm hướng rồi liệng những quả “lựu đạn đất sét” vào trong xe mười bánh của địch quân, rồi vội vàng leo xuống chạy nhanh vào trốn sau khu vườn của nhà máy đèn, trong bóng tối của đêm hè nóng nực.

Mặc dầu hành động phá hoại trên không gây thiệt hại ǵ cho lính Lê Dương và có lẽ chúng cũng không thèm để ư nữa, v́ cho rằng đây là tṛ chơi đánh giặc của lũ nhóc trong lúc rảnh rỗi, đối với đoàn thiếu niên của cậu Tuấn, đây là một khích lệ thích thú v́ đă có công tấn công xe Tây thực dân.

Sau đêm Nhật đảo chánh, đoàn không c̣n tiếp tục họp nữa và tan rả lần lần v́ cậu Tuấn quá bận rộn với những việc làm bí mật của cậu và thường hay đi vắng không về nhà điều đặn như trước nữa.

Nguyên hay hỏi bà ngoại về cậu Tuấn và mỗi lần như thế, Nguyên thấy mặt mày ngoại đổi khác, có vẻ rất buồn rầu. Đă nhiều lần Nguyên thoáng nghe ngoại than phiền với mẹ về cậu Tuấn, ngoại sợ cậu sẽ bỏ nhà đi theo Việt Minh và ngoại sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa.

Trời vẫn tiếp tục mưa lớn, tiếng mưa rơi ngoài hiên nghe thật rơ trong căn pḥng khách nhỏ. Cha đă chuẩn bị cho ḿnh một điếu thuốc lá cẩm lệ khác và rót thêm nước sôi vào b́nh trà Tam Hỷ. Cậu Tuấn ngồi lặng yên trong ánh sáng chập chờn của ngọn đèn sáp trên chiếc bàn gỗ trong góc pḥng. Cậu biết người anh rễ vẫn c̣n bực ḿnh về việc cậu xin cho Nguyên đi theo kháng chiến.

Có tiếng chân người từ phía nhà bếp đi lên, cha Nguyên nh́n cậu Tuấn và để tay lên môi như ra hiệu cho cậu Tuấn đừng nhắc nhở ǵ đến việc này với vợ con của ông. Tuấn gật đầu như đă nhận hiểu và quay về phía hai mẹ con Nguyên đang vừa lên đến. Cậu đứng dậy và chờ người chị:

-“ Chị lại cho Tuấn ǵ nữa đây?”

-“ À, chỉ một vài cái áo sơ mi đang c̣n mới và một chiếc áo len chị đan cho cậu để mặc cho ấm và bốn trái cam sành thôi.”

Mẹ vừa nói vừa đưa cho cậu em một chiếc bao nhỏ trong đó đựng những áo quần mẹ tặng cho Tuấn với tất cả t́nh thương dành cho em ḿnh.

-“ Cháu cũng có quà cho cậu nữa à?”

Tuấn ngồi cḥm hỏm trước mặt Nguyên, vừa ôm cháu vào ḷng vừa hỏi.

-“ Dạ cháu không có chi nhiều, chỉ có cái này Nguyên tặng cậu làm kỷ niệm.”

Tuấn cảm động nhận cây sáo tre và khung ảnh chụp h́nh cậu Tuấn và Nguyên đang đứng cạnh bờ hồ sen phía sau trường Tiểu học. Thế rồi Nguyên khóc ̣a lên trên vai người cậu lư tưởng của đời ḿnh. Nguyên phân vân và muốn đi theo cậu, nhưng lại quá thương cha mẹ, cậu chưa hiểu nhiều về lư do và động lực nào đă thúc đẩy cậu Tuấn, một thanh niên vừa hơn hai mươi tuổi, nhiều tương lai, lại t́nh nguyện xung phong đi xa nhà, làm chuyện nguy hiểm như thế. Nguyên thương cậu nhưng cũng giận cậu đă bỏ Nguyên và ngoại để đi xa. Bỗng nhiên Nguyên thấy ghét Việt Minh v́ đă giành mất người cậu thân mến của đời ḿnh, cậu cảm thấy nước mắt chảy dài xuống má rồi khóc tức tưởi chạy vào pḥng ḿnh đóng cửa lại.

Tuấn cầm chiếc sáo tre, đi theo đến cửa pḥng, đưa tay lên ngần ngừ định gỏ cửa nhưng suy nghĩ lại rồi dừng tay không gỏ nữa. Cậu đứng yên trước cửa pḥng, đầu cúi xuống, nghẹn ngào rồi quay lại, đi ra pḥng khách, đến bên cạnh chị, hai tay ôm đôi vai đang run nhẹ v́ nức nở. Cậu Tuấn gục đầu vào vai người chị kính mến, bờ vai mẹ Nguyên thấm ướt từ từ.

Cha Nguyên vẫn không có phản ứng ǵ trước cảnh hai chị em đang xúc cảm v́ sắp chia tay nhau. Ông cầm điếu thuốc lá đưa lên môi và nhớ đến đứa con trai đầu ḷng của ông cũng đă bỏ gia đ́nh đi theo kháng chiến cách đây hơn hai năm và đến nay biệt tăm biệt tích, không ai biết con ông đang làm ǵ và ở đâu cả. Cũng v́ thế, khi ông nghe cậu Tuấn xin cho Nguyên đi theo cậu, phản ứng của ông rất là dữ dội, v́ trong thâm tâm, ông rất oán ghét những người đă lợi dụng ḷng hăng say của tuổi trẻ để dụ dỗ thanh thiếu niên nam nữ, bỏ nhà đi theo chiêu bài kháng chiến của họ.

Với những kinh nghiệm sống trên hơn bốn mươi năm, sinh ra và lớn lên trong hai trận thế chiến, ông thừa hiểu đâu là chính, đâu là tà. Những người quốc gia yêu nước chân chính là những người không tham vọng chính trị , không đưa những mầm non tương lai của đất nước vào con đường thù hận, sắt máu, làm b́nh phong đỡ đạn cho những lănh tụ Cách mạng, xây đắp mộng ảo trên xương máu của đồng bào. Mọi phương tiện đều tốt cho đảng và cho lư tưởng cuồng tín của những người núp sau chiêu bài kháng chiến chống thực dân.

Những thanh thiếu niên thất học v́ đất nước đâu có lúc nào được yên b́nh, quê hương đă và đang bị tàn phá v́ bom đạn khắp nơi, thanh niên gục ngă trên mảnh đất cằn cỗi thiếu hoa màu. Đồng ruộng, cây trái được tưới bằng máu thay v́ nước mưa ấm mát của miền nhiệt đới bên bờ Thái B́nh Dương. Ông cảm thấy uất ức và thương hại cậu Tuấn cũng như con trai của ḿnh. Hai đứa nó quá ngây thơ và vô tội, đă tin tưởng vào một nhóm người muốn đuổi ngoại bang ra khỏi quê hương, trong khi đó lại bắt tay với những thực dân mới đang chuẩn bị và ŕnh rập, chờ thời cơ thuận tiện để chinh phục đất nước thân yêu khô cằn này.

Tuấn từ giă anh chị và nhờ chị nói với Nguyên là cậu Tuấn sẽ giữ măi kỷ vật của Nguyên, rồi Tuấn mở cửa và choàng lên người chiếc áo mưa lá, co ro đi nhanh dưới cơn mưa đang rơi xuống nặng hạt trên con đường Hàng Bè trống vắng. Mẹ lau vội nước mắt, nh́n theo người em trai lần cuối cho đến khi h́nh bóng của cậu Tuấn khuất dần vào bóng đêm.

***

Vào cuối tháng 8 năm 1945, cả nước xôn xao và náo nức về tin Việt Minh, nay đă thuộc đảng Cọng Sản Đông Dương đă họp tại Tân Trảo, thuộc khu đồi núi tỉnh Tuyên Quang vào ngày 13 tháng 8, tuyên bố tổng khởi nghĩa và sẽ thành lập chính phủ Dân chủ Cọng ḥa Việt Nam vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, với những thành viên nồng cốt của đảng nắm giữ tất cả các ghế trong Quốc hội Quốc Gia cũng mới ra đời.

Nhật Bản đă thua trận và Đồng Minh đă chỉ định Trung Hoa gửi quân đội vượt biên giới Việt Hoa đi bằng đường bộ suốt ṛng ră hơn ba tháng trời, tiến vào lănh thổ Việt Nam để giải giới quân Nhật.

Việt Minh đă lợi dụng thời gian chuyển tiếp ba tháng này để tiếp thu tất cả vũ khí tân tiến c̣n tốt từ tay quân bại trận Nhật Bản và di chuyển vào các căn cứ bí mật tận trong rừng sâu chôn dấu để dùng sau này, trước khi quân đội Tàu đến nơi.

Quân Tàu Ô vào nước Việt Nam, đói khát, thiếu tổ chức và lại c̣n bán cho Việt Minh tất cả những vũ khí mới tinh của nuớc cờ hoa, Mỹ quốc, trước đây dùng để trang bị cho họ chống Nhật Bản tại lục địa Trung Hoa. Với vũ khí và phương tiện này, không bao lâu, thành viên ṇng cốt của đảng Cộng Sản Đông Dương đă có đủ tư thế cho phép Việt Minh đại diện Việt Nam thỏa thuận với Tàu để cho hai Sư đoàn thực dân Tây trở lại Việt Nam, trong một thỏa hiệp tay ba Việt, Tây và Tàu.

Chính phủ Dân Chủ Cọng Ḥa Việt Nam phải mất gần 10 tháng để thành lập các cơ cấu hành chánh điều hành Quốc gia. Cũng trong thời gian này, với sự giúp đỡ của huấn luyện viên Nhật và Tàu, Việt Minh đă huấn luyện các thanh niên nhẹ dạ nghe lời và theo họ, xữ dụng thuần thục không những các vũ khí chiếm được của Nhật, mà kể cả vũ khí Mỹ mua lại từ quân đội Tàu.

Những người Quốc gia chân chính đă thấy bộ mặt thật của Việt Minh. Họ nhất quyết không muốn thực dân Pháp trở lại quê hương ḿnh và nhất là không muốn nước Việt Nam nằm dưới ách thống trị của Cộng sản. V́ thế họ chống đối mănh liệt nhưng rồi v́ cô thế những người Quốc gia này bị Việt Minh khủng bố và thủ tiêu trong đêm tối khắp vùng đất Mẹ Việt Nam.


Xem Trang

Lời Mở Đầu - Chương 1 - Chương 3

(Trở về Trang Nhà)